MPLS trong Data Center và Cloud: Một công nghệ cũ trong thế giới mới?
Có những công nghệ trong ngành mạng mà chỉ cần nhắc tên, người ta lập tức nghĩ đến sự ổn định, quy mô lớn và độ tin cậy cấp nhà mạng. MPLS là một trong số đó.
Trong suốt nhiều năm, MPLS gần như là nền tảng mặc định cho các mạng WAN doanh nghiệp lớn và hạ tầng của các nhà cung cấp dịch vụ. Khi doanh nghiệp cần kết nối nhiều chi nhánh, cần VPN lớp 3, cần điều khiển lưu lượng hoặc đảm bảo chất lượng dịch vụ, MPLS gần như luôn là câu trả lời đầu tiên.
Nhưng ngành công nghệ chưa bao giờ đứng yên.
Sự trỗi dậy của Data Center hiện đại, điện toán đám mây, ảo hóa, mô hình spine-leaf và các giao thức overlay mới đã đặt ra một câu hỏi đáng suy nghĩ: liệu MPLS có còn vị trí trong Data Center và Cloud, hay đây là lãnh địa của những công nghệ mới hơn? Những lý do khiến MPLS không phải lựa chọn mặc định
Một trong những khác biệt lớn nhất giữa mạng WAN truyền thống và Data Center hiện đại nằm ở đội ngũ vận hành.
Trong môi trường WAN, MPLS là công nghệ quen thuộc. Các kỹ sư mạng thường xuyên làm việc với label switching, LDP, VRF, MP-BGP và các mô hình VPN phức tạp. Nhưng trong thế giới Data Center, tư duy vận hành đã thay đổi.
Các đội ngũ Data Center thường quen với Ethernet switching, IP routing, virtualization và gần đây là VXLAN EVPN. Với họ, MPLS không phải công nghệ “bản địa”.
Điều này tạo ra một rào cản rất thực tế. Một công nghệ mạnh không đồng nghĩa với một công nghệ phù hợp nếu đội ngũ vận hành không sẵn sàng tiếp nhận nó.
Vấn đề thứ hai đến từ chính kiến trúc hạ tầng.
Các Data Center hiện đại thường được xây dựng theo mô hình spine-leaf với underlay thuần IP. Những kiến trúc này ưu tiên sự đơn giản, khả năng mở rộng và cân bằng tải theo ECMP.
Trong mô hình như vậy, MPLS không phải là thành phần tự nhiên. Muốn đưa MPLS vào, tổ chức phải bổ sung thêm một lớp điều khiển mới, cơ chế phân phối nhãn mới và toàn bộ logic vận hành đi kèm. Điều đó đồng nghĩa với chi phí vận hành cao hơn và độ phức tạp lớn hơn.
Ngoài ra, thế giới WAN cũng đã thay đổi.
Nếu như trước đây MPLS gần như là xương sống mặc định của WAN, thì hiện nay nhiều doanh nghiệp đã chuyển sang các mô hình IP overlay như SD-WAN, GRE over Internet hoặc các giải pháp VPN linh hoạt hơn.
Nếu WAN không còn dựa hoàn toàn vào MPLS, lý do để kéo MPLS sâu vào Data Center cũng giảm đi đáng kể.
Một điểm đáng chú ý khác là traffic engineering, vốn từng là một trong những lợi thế lớn nhất của MPLS.
Trong WAN truyền thống, việc điều khiển chính xác đường đi của lưu lượng là rất quan trọng. Nhưng trong Data Center hiện đại, traffic thường di chuyển theo mô hình east-west, với nhiều đường song song có chi phí bằng nhau. ECMP đã giải quyết khá hiệu quả bài toán phân phối lưu lượng.
Trong nhiều trường hợp, MPLS traffic engineering trở thành một cơ chế quá mạnh cho một bài toán vốn không còn quá phức tạp. Vậy tại sao vẫn có người muốn dùng MPLS?
Dù vậy, sẽ là sai lầm nếu cho rằng MPLS đã hết thời.
Thực tế, trong nhiều môi trường, MPLS vẫn là lựa chọn hợp lý.
Lý do đầu tiên là yếu tố kế thừa.
Nhiều doanh nghiệp lớn đã đầu tư đáng kể vào MPLS WAN. Họ có đội ngũ hiểu MPLS, có hệ thống giám sát phù hợp, có quy trình xử lý sự cố đã được chuẩn hóa.
Trong bối cảnh đó, mở rộng tư duy MPLS sang Data Center không phải điều vô lý. Nó giúp giảm khoảng cách giữa WAN và DC, đồng thời tạo ra một kiến trúc nhất quán hơn.
Lý do thứ hai là kinh nghiệm vận hành.
Một đội ngũ đã quen MPLS đôi khi sẽ cảm thấy thoải mái hơn với MPLS so với việc phải tiếp cận một stack hoàn toàn mới như VXLAN EVPN.
Công nghệ mới không phải lúc nào cũng đơn giản hơn. Chỉ là nó phù hợp hơn với một số bối cảnh nhất định.
Ngoài ra, MPLS hiện đại không còn giống hoàn toàn MPLS của nhiều năm trước.
Với Segment Routing, MPLS đã bước vào một giai đoạn linh hoạt hơn, nơi việc định tuyến lưu lượng có thể mang tính lập trình cao hơn, phù hợp hơn với các yêu cầu điều khiển lưu lượng theo ứng dụng.
Đặc biệt, khi nói đến multi-tenancy và tách biệt dịch vụ, MPLS vẫn là một nền tảng rất mạnh.
Những môi trường như nhà cung cấp dịch vụ, NFV hay telco cloud vẫn có nhiều lý do để tiếp tục gắn bó với MPLS. Góc nhìn thực tế
Nếu nhìn từ doanh nghiệp thông thường, câu trả lời khá rõ ràng.
Phần lớn Data Center hiện đại đang đi theo hướng VXLAN EVPN.
Công nghệ này phù hợp với virtualization, hỗ trợ multi-tenant tốt, mở rộng linh hoạt và tương thích tự nhiên với mô hình cloud-native.
Nhưng nếu nhìn từ góc độ service provider, bức tranh lại khác.
MPLS không phải di sản cũ kỹ cần loại bỏ. Nó là nền tảng đã được kiểm chứng ở quy mô rất lớn, với khả năng tách biệt dịch vụ và điều khiển lưu lượng cực kỳ mạnh.
Do đó, câu hỏi không nên là MPLS còn sống hay đã chết.
Câu hỏi đúng hơn là: môi trường của bạn cần điều gì?
Bởi trong ngành mạng, một công nghệ tốt không phải công nghệ mới nhất.
Một công nghệ tốt là công nghệ phù hợp nhất với bài toán cần giải quyết.
Có những công nghệ trong ngành mạng mà chỉ cần nhắc tên, người ta lập tức nghĩ đến sự ổn định, quy mô lớn và độ tin cậy cấp nhà mạng. MPLS là một trong số đó.
Trong suốt nhiều năm, MPLS gần như là nền tảng mặc định cho các mạng WAN doanh nghiệp lớn và hạ tầng của các nhà cung cấp dịch vụ. Khi doanh nghiệp cần kết nối nhiều chi nhánh, cần VPN lớp 3, cần điều khiển lưu lượng hoặc đảm bảo chất lượng dịch vụ, MPLS gần như luôn là câu trả lời đầu tiên.
Nhưng ngành công nghệ chưa bao giờ đứng yên.
Sự trỗi dậy của Data Center hiện đại, điện toán đám mây, ảo hóa, mô hình spine-leaf và các giao thức overlay mới đã đặt ra một câu hỏi đáng suy nghĩ: liệu MPLS có còn vị trí trong Data Center và Cloud, hay đây là lãnh địa của những công nghệ mới hơn? Những lý do khiến MPLS không phải lựa chọn mặc định
Một trong những khác biệt lớn nhất giữa mạng WAN truyền thống và Data Center hiện đại nằm ở đội ngũ vận hành.
Trong môi trường WAN, MPLS là công nghệ quen thuộc. Các kỹ sư mạng thường xuyên làm việc với label switching, LDP, VRF, MP-BGP và các mô hình VPN phức tạp. Nhưng trong thế giới Data Center, tư duy vận hành đã thay đổi.
Các đội ngũ Data Center thường quen với Ethernet switching, IP routing, virtualization và gần đây là VXLAN EVPN. Với họ, MPLS không phải công nghệ “bản địa”.
Điều này tạo ra một rào cản rất thực tế. Một công nghệ mạnh không đồng nghĩa với một công nghệ phù hợp nếu đội ngũ vận hành không sẵn sàng tiếp nhận nó.
Vấn đề thứ hai đến từ chính kiến trúc hạ tầng.
Các Data Center hiện đại thường được xây dựng theo mô hình spine-leaf với underlay thuần IP. Những kiến trúc này ưu tiên sự đơn giản, khả năng mở rộng và cân bằng tải theo ECMP.
Trong mô hình như vậy, MPLS không phải là thành phần tự nhiên. Muốn đưa MPLS vào, tổ chức phải bổ sung thêm một lớp điều khiển mới, cơ chế phân phối nhãn mới và toàn bộ logic vận hành đi kèm. Điều đó đồng nghĩa với chi phí vận hành cao hơn và độ phức tạp lớn hơn.
Ngoài ra, thế giới WAN cũng đã thay đổi.
Nếu như trước đây MPLS gần như là xương sống mặc định của WAN, thì hiện nay nhiều doanh nghiệp đã chuyển sang các mô hình IP overlay như SD-WAN, GRE over Internet hoặc các giải pháp VPN linh hoạt hơn.
Nếu WAN không còn dựa hoàn toàn vào MPLS, lý do để kéo MPLS sâu vào Data Center cũng giảm đi đáng kể.
Một điểm đáng chú ý khác là traffic engineering, vốn từng là một trong những lợi thế lớn nhất của MPLS.
Trong WAN truyền thống, việc điều khiển chính xác đường đi của lưu lượng là rất quan trọng. Nhưng trong Data Center hiện đại, traffic thường di chuyển theo mô hình east-west, với nhiều đường song song có chi phí bằng nhau. ECMP đã giải quyết khá hiệu quả bài toán phân phối lưu lượng.
Trong nhiều trường hợp, MPLS traffic engineering trở thành một cơ chế quá mạnh cho một bài toán vốn không còn quá phức tạp. Vậy tại sao vẫn có người muốn dùng MPLS?
Dù vậy, sẽ là sai lầm nếu cho rằng MPLS đã hết thời.
Thực tế, trong nhiều môi trường, MPLS vẫn là lựa chọn hợp lý.
Lý do đầu tiên là yếu tố kế thừa.
Nhiều doanh nghiệp lớn đã đầu tư đáng kể vào MPLS WAN. Họ có đội ngũ hiểu MPLS, có hệ thống giám sát phù hợp, có quy trình xử lý sự cố đã được chuẩn hóa.
Trong bối cảnh đó, mở rộng tư duy MPLS sang Data Center không phải điều vô lý. Nó giúp giảm khoảng cách giữa WAN và DC, đồng thời tạo ra một kiến trúc nhất quán hơn.
Lý do thứ hai là kinh nghiệm vận hành.
Một đội ngũ đã quen MPLS đôi khi sẽ cảm thấy thoải mái hơn với MPLS so với việc phải tiếp cận một stack hoàn toàn mới như VXLAN EVPN.
Công nghệ mới không phải lúc nào cũng đơn giản hơn. Chỉ là nó phù hợp hơn với một số bối cảnh nhất định.
Ngoài ra, MPLS hiện đại không còn giống hoàn toàn MPLS của nhiều năm trước.
Với Segment Routing, MPLS đã bước vào một giai đoạn linh hoạt hơn, nơi việc định tuyến lưu lượng có thể mang tính lập trình cao hơn, phù hợp hơn với các yêu cầu điều khiển lưu lượng theo ứng dụng.
Đặc biệt, khi nói đến multi-tenancy và tách biệt dịch vụ, MPLS vẫn là một nền tảng rất mạnh.
Những môi trường như nhà cung cấp dịch vụ, NFV hay telco cloud vẫn có nhiều lý do để tiếp tục gắn bó với MPLS. Góc nhìn thực tế
Nếu nhìn từ doanh nghiệp thông thường, câu trả lời khá rõ ràng.
Phần lớn Data Center hiện đại đang đi theo hướng VXLAN EVPN.
Công nghệ này phù hợp với virtualization, hỗ trợ multi-tenant tốt, mở rộng linh hoạt và tương thích tự nhiên với mô hình cloud-native.
Nhưng nếu nhìn từ góc độ service provider, bức tranh lại khác.
MPLS không phải di sản cũ kỹ cần loại bỏ. Nó là nền tảng đã được kiểm chứng ở quy mô rất lớn, với khả năng tách biệt dịch vụ và điều khiển lưu lượng cực kỳ mạnh.
Do đó, câu hỏi không nên là MPLS còn sống hay đã chết.
Câu hỏi đúng hơn là: môi trường của bạn cần điều gì?
Bởi trong ngành mạng, một công nghệ tốt không phải công nghệ mới nhất.
Một công nghệ tốt là công nghệ phù hợp nhất với bài toán cần giải quyết.