Xin chào ! Nếu đây là lần đầu tiên bạn đến với diễn đàn, xin vui lòng danh ra một phút bấm vào đây để đăng kí và tham gia thảo luận cùng VnPro.
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • "Đừng chờ ai công nhận bạn - hãy trở thành người công nhận chính mình đầu tiên"

    "Đừng chờ ai công nhận bạn - hãy trở thành người công nhận chính mình đầu tiên"

    Có một khoảng thời gian mình từng tin rằng chỉ cần làm tốt, sớm muộn gì cũng sẽ có người nhìn thấy. Rồi một dự án IT đã dạy mình rằng điều đó không phải lúc nào cũng đúng - và bài học lớn nhất hoá ra lại nằm ở chỗ khác.

    Dự án đó mình làm thật, check thật, nhưng càng về cuối càng đuối: bug tăng, deadline ép, sprint review nào cũng chỉ nghe "cố lên" mà chẳng ai nói rõ đang thiếu ở đâu. Có lần mình nộp một bản fix mình khá tự tin, đến lúc review chỉ nhận lại vỏn vẹn: " Chưa đạt kỳ vọng. Lần sau cẩn thận hơn nhé." Không ai giải thích kỳ vọng là gì, sai ở hướng nào. Mình im lặng sửa, nhưng trong đầu thì tự vấn liên tục: mình có đang làm đúng không, hay chỉ đang "cày" mà thôi.

    Đến một tối ngồi một mình, mình chợt hiểu ra: cái mình thiếu không phải may mắn, mà là một người đủ tin mình để kéo mình dậy. Và nếu không ai làm điều đó - thì phải là chính mình.

    1)Mình bắt đầu ủng hộ mình như thế NÀO:

    Không phải kiểu tự nhủ vài câu tích cực rồi mọi thứ tự ổn. Mình đổi bằng những việc rất cụ thể, lặp lại mỗi ngày.

    Đầu tiên là bỏ làm theo cảm giác, chuyển sang làm theo tiêu chuẩn của riêng mình: có checklist trước khi merge, chủ động hỏi lại khi chưa rõ yêu cầu thay vì đoán mò, và ghi lại những thay đổi quan trọng để lần sau không phải nhớ lại từ đầu.

    Thứ hai , mình học cách sai mà không tự trừng phạt mình. Có lần một bug tưởng đã fix xong vẫn dính production, do một điều kiện hiếm mình bỏ sót. Thay vì tự trách cho hả giận, mình ngồi tìm root cause, viết test case cho đúng trường hợp đó, và cập nhật lại quy trình để lần sau xử lý nhanh hơn. Sai lầm được phép xảy ra , chỉ là đừng biến nó thành bản án.

    Thứ ba, mình tự khen mình bằng dữ liệu thay vì cảm tính - thời gian fix bug giảm dần, số lần deliver đúng nhịp tăng lên, code review cũng bớt rối hơn. Nhìn vào con số thật, cảm giác "mình vô dụng" cứ thế hạ nhiệt.

    2)mọi thứ thay đổi từ trong ra NGOÀI:

    Không có gì thần kỳ xảy ra sau một hai tháng. Nhưng có một điều mình nhận ra rõ ràng: khi thái độ làm việc của mình thay đổi, cách người khác nhìn mình cũng đổi theo. Review không còn là một câu "chưa đạt" cụt lủn - mình chủ động hỏi, đề xuất hướng, giải thích lý do . Và mình cũng bớt phụ thuộc vào việc có ai khen mình hay không.

    Đến khi mình được giao việc khó hơn, mình biết đó không phải vì may mắn, mà vì mình đã trở thành người tự quản lý được bản thân ngay cả lúc áp lực nhất.

    3)Và mình muốn nói với các bạn làm IT một ĐIỀU:

    Nếu bạn đang bị đánh giá không rõ ràng , đang stress vì deadline, đang cảm thấy làm nhiều mà chẳng ai thấy .

    Hãy nhớ:

    người khác có thể giúp bạn, nhưng không ai đứng dậy thay bạn được .

    Bạn có thể yếu, có thể mệt, có thể nghi ngờ chính mình . Nhưng đừng dừng lại ở đó. Trở thành người ủng hộ lớn nhất của bản thân, đơn giản là dám sửa cách làm, dám học thêm, dám hỏi cho rõ , và giữ lòng tin bằng hành động chứ không phải bằng lời tự nhủ suông.

    Trong IT có một câu rất thật: " không ai deploy hộ bạn cả". Muốn tốt hơn, phải tự tay build phiên bản kế tiếp của chính mình.

    Vậy hôm nay, bạn muốn cải thiện điều gì trước - coding, giao tiếp, kỹ năng hệ thống, hay cách quản lý stress? Chọn một điều thôi, và bắt đầu từ hôm nay.
    Attached Files
Working...
X