NẾU KHÔNG CÓ NỖI LO "CƠM ÁO GẠO TIỀN", BẠN MUỐN LÀM VIỆC GÌ?
Cuối tuần trước, mình ngồi cà phê với đứa em làm dev, nó than:
"Cả tuần ngồi code cho công ty, cuối tuần cũng chỉ muốn nằm im, không muốn đụng vào cái laptop nữa."
Nhưng rồi nó kể tiếp, cách đây mấy tháng, ba nó bị đau chân, đi lại khó khăn, cứ quên uống thuốc đúng giờ. Nó mất một buổi tối, tự làm một cái app nhắc giờ uống thuốc siêu đơn giản, chữ to, chỉ có một nút bấm, cho ba nó dùng.
Nó bảo: "Lúc đó tự nhiên thấy vui hơn cả lúc launch sản phẩm ở công ty, dù cái app be bé đó chẳng ai biết tới."
Mình nghĩ nhiều người làm IT cũng giống vậy. Ban ngày đi làm vì lương, vì nồi cơm, vì tiền học cho con, tiền thuê nhà tháng này. Không có gì sai, ai cũng phải sống. Nhưng có những khoảnh khắc lóe lên, khi ta làm một điều nhỏ xíu không phải vì ai giao, không phải vì tiền, mà chỉ vì thấy cần làm, thì tự nhiên lại thấy lòng mình nhẹ bẫng và ấm áp lạ thường.
Có chị đồng nghiệp cũ của mình, ngày thường làm tester, cắm mặt vào máy tính bắt lỗi phần mềm. Cuối tuần chị lại chạy xe máy xuống một mái ấm gần nhà, dạy mấy đứa nhỏ mồ côi cách gõ bàn phím, cách mở Google tìm bài học.
Chị không giỏi sư phạm, cũng chẳng ai trả lương, nhưng chị nói:
"Nhìn tụi nhỏ tự gõ được tên mình lên máy tính, vui hơn cả lúc nhận lương tháng."
Có anh bạn khác, công việc chính là làm hệ thống cho ngân hàng, áp lực căng như dây đàn. Vậy mà tối nào rảnh, ảnh cũng ngồi trả lời câu hỏi cho các bạn sinh viên mới học lập trình trên một nhóm Facebook, kiên nhẫn chỉ từng lỗi sai be bé, không nề hà.
Ảnh bảo:
"Hồi xưa mình cũng dốt như vậy, cũng từng được người ta chỉ không công. Giờ tới lượt mình thôi."
Mình để ý một điều, những chuyện người ta hay kể lại với ánh mắt lấp lánh nhất, không phải là dự án nghìn tỷ ở công ty, mà là những việc nhỏ xíu làm cho một người cụ thể nào đó, ba mình, đứa nhỏ hàng xóm, một người lạ trên mạng đang bí bách không biết hỏi ai.
Nên nếu tuần này bạn mệt mỏi vì deadline, cũng đừng ép mình phải làm gì to tát. Chỉ cần nhớ rằng, đâu đó bên trong, bạn vẫn có thể dùng chính cái nghề tưởng chừng khô khan này, để làm ấm lòng một ai đó, kể cả khi chẳng ai trả công cho việc đó cả.
Đôi khi, chính những điều không tính bằng tiền ấy, mới là thứ khiến người ta thấy mình sống có ý nghĩa nhất.
Cuối tuần trước, mình ngồi cà phê với đứa em làm dev, nó than:
"Cả tuần ngồi code cho công ty, cuối tuần cũng chỉ muốn nằm im, không muốn đụng vào cái laptop nữa."
Nhưng rồi nó kể tiếp, cách đây mấy tháng, ba nó bị đau chân, đi lại khó khăn, cứ quên uống thuốc đúng giờ. Nó mất một buổi tối, tự làm một cái app nhắc giờ uống thuốc siêu đơn giản, chữ to, chỉ có một nút bấm, cho ba nó dùng.
Nó bảo: "Lúc đó tự nhiên thấy vui hơn cả lúc launch sản phẩm ở công ty, dù cái app be bé đó chẳng ai biết tới."
Mình nghĩ nhiều người làm IT cũng giống vậy. Ban ngày đi làm vì lương, vì nồi cơm, vì tiền học cho con, tiền thuê nhà tháng này. Không có gì sai, ai cũng phải sống. Nhưng có những khoảnh khắc lóe lên, khi ta làm một điều nhỏ xíu không phải vì ai giao, không phải vì tiền, mà chỉ vì thấy cần làm, thì tự nhiên lại thấy lòng mình nhẹ bẫng và ấm áp lạ thường.
Có chị đồng nghiệp cũ của mình, ngày thường làm tester, cắm mặt vào máy tính bắt lỗi phần mềm. Cuối tuần chị lại chạy xe máy xuống một mái ấm gần nhà, dạy mấy đứa nhỏ mồ côi cách gõ bàn phím, cách mở Google tìm bài học.
Chị không giỏi sư phạm, cũng chẳng ai trả lương, nhưng chị nói:
"Nhìn tụi nhỏ tự gõ được tên mình lên máy tính, vui hơn cả lúc nhận lương tháng."
Có anh bạn khác, công việc chính là làm hệ thống cho ngân hàng, áp lực căng như dây đàn. Vậy mà tối nào rảnh, ảnh cũng ngồi trả lời câu hỏi cho các bạn sinh viên mới học lập trình trên một nhóm Facebook, kiên nhẫn chỉ từng lỗi sai be bé, không nề hà.
Ảnh bảo:
"Hồi xưa mình cũng dốt như vậy, cũng từng được người ta chỉ không công. Giờ tới lượt mình thôi."
Mình để ý một điều, những chuyện người ta hay kể lại với ánh mắt lấp lánh nhất, không phải là dự án nghìn tỷ ở công ty, mà là những việc nhỏ xíu làm cho một người cụ thể nào đó, ba mình, đứa nhỏ hàng xóm, một người lạ trên mạng đang bí bách không biết hỏi ai.
Nên nếu tuần này bạn mệt mỏi vì deadline, cũng đừng ép mình phải làm gì to tát. Chỉ cần nhớ rằng, đâu đó bên trong, bạn vẫn có thể dùng chính cái nghề tưởng chừng khô khan này, để làm ấm lòng một ai đó, kể cả khi chẳng ai trả công cho việc đó cả.
Đôi khi, chính những điều không tính bằng tiền ấy, mới là thứ khiến người ta thấy mình sống có ý nghĩa nhất.