"Giỏi không phải đích đến - đó là một loạt lựa chọn nhỏ mỗi ngày"
Tôi còn nhớ rõ cái đêm đó. Điện thoại rung lúc 2h sáng, production sập, tôi hoảng đến mức chỉ muốn tắt máy kệ đó, sáng mai tính. Nhưng tôi chợt nghĩ đến anh senior trong team - người mà cứ có sự cố là sếp gọi đầu tiên. Anh ấy sẽ làm gì lúc này? Chắc chắn không phải trốn.
Tôi dậy, mở log, report tình hình, xử lý từng bước. Sáng hôm sau, sếp không trách, còn khen cách tôi xử lý khủng hoảng. Đêm đó tôi hiểu ra một điều: người ta không sinh ra đã giỏi, họ chỉ hành động như một người giỏi sẽ hành động, lặp đi lặp lại, đến khi nó trở thành bản năng.
Sau này ngồi nhìn lại, tôi thấy sự khác biệt giữa "bình thường" và "ưu tú" trong nghề IT thật ra nằm ở vài điều rất nhỏ.
1. Nhìn hệ thống, đừng chỉ nhìn đích đến:
Có giai đoạn tôi chỉ mơ ngày lên Tech Lead, lương ba con số.
Nhưng mơ không làm bug biến mất. Khi tôi chuyển sang hỏi "hôm nay mình học gì, làm gì" thay vì "bao giờ mình mới giỏi", mọi thứ mới bắt đầu chuyển động.
2. Tốt hơn 1% mỗi ngày:
Một chị mentor từng nói:
Tôi đọc thêm 1 bài blog kỹ thuật mỗi ngày, viết thêm 1 unit test hay bị bỏ qua. Một năm sau nhìn lại, tôi không nhận ra chính mình.
3. Chi tiết nhỏ, uy tín lớn:
Tôi từng thấy một bạn dev rất giỏi nhưng report toàn sai chính tả, số liệu lệch - dần dần sếp không giao việc quan trọng nữa.
Ngược lại, chị QA trong team tôi chẳng bao giờ để sót lỗi nhỏ nào, và chị là người được tin tưởng nhất, dù không ồn ào nhất.
4. Kỷ luật ngay cả khi chẳng có động lực:
Ai cũng làm tốt lúc hứng thú. Nhưng có giai đoạn burnout, tôi không muốn mở laptop, vẫn ép mình làm ít nhất 1 task nhỏ - không vì động lực, mà vì đó là lịch trình.
Chính những ngày đó mới tạo ra khoảng cách thật sự.
5. Chuẩn bị trước, tập trung khi làm:
22h tối hôm trước, tôi note lại 3 việc quan trọng nhất ngày mai. Khi bắt tay vào task, tôi tắt hết tab lung tung, để điện thoại xa tầm với. Chỉ vậy thôi, chất lượng công việc đã khác hẳn.
Không có phép màu nào biến người bình thường thành ưu tú sau một đêm. Anh senior năm xưa cũng từng run rẩy trước bug đầu tiên như tôi. Anh ấy chỉ kiên trì với những điều nhỏ đó lâu hơn thôi.
Nếu hôm nay bạn vẫn thấy mình "bình thường", đừng vội nản.
Có thể bạn chỉ đang ở giữa hành trình - và điều cần làm là tiếp tục bước, dù chậm, dù chưa ai thấy.
Tôi còn nhớ rõ cái đêm đó. Điện thoại rung lúc 2h sáng, production sập, tôi hoảng đến mức chỉ muốn tắt máy kệ đó, sáng mai tính. Nhưng tôi chợt nghĩ đến anh senior trong team - người mà cứ có sự cố là sếp gọi đầu tiên. Anh ấy sẽ làm gì lúc này? Chắc chắn không phải trốn.
Tôi dậy, mở log, report tình hình, xử lý từng bước. Sáng hôm sau, sếp không trách, còn khen cách tôi xử lý khủng hoảng. Đêm đó tôi hiểu ra một điều: người ta không sinh ra đã giỏi, họ chỉ hành động như một người giỏi sẽ hành động, lặp đi lặp lại, đến khi nó trở thành bản năng.
Sau này ngồi nhìn lại, tôi thấy sự khác biệt giữa "bình thường" và "ưu tú" trong nghề IT thật ra nằm ở vài điều rất nhỏ.
1. Nhìn hệ thống, đừng chỉ nhìn đích đến:
Có giai đoạn tôi chỉ mơ ngày lên Tech Lead, lương ba con số.
Nhưng mơ không làm bug biến mất. Khi tôi chuyển sang hỏi "hôm nay mình học gì, làm gì" thay vì "bao giờ mình mới giỏi", mọi thứ mới bắt đầu chuyển động.
2. Tốt hơn 1% mỗi ngày:
Một chị mentor từng nói:
"Em không cần giỏi hơn ai, chỉ cần hôm nay hơn hôm qua một chút."
Tôi đọc thêm 1 bài blog kỹ thuật mỗi ngày, viết thêm 1 unit test hay bị bỏ qua. Một năm sau nhìn lại, tôi không nhận ra chính mình.
3. Chi tiết nhỏ, uy tín lớn:
Tôi từng thấy một bạn dev rất giỏi nhưng report toàn sai chính tả, số liệu lệch - dần dần sếp không giao việc quan trọng nữa.
Ngược lại, chị QA trong team tôi chẳng bao giờ để sót lỗi nhỏ nào, và chị là người được tin tưởng nhất, dù không ồn ào nhất.
4. Kỷ luật ngay cả khi chẳng có động lực:
Ai cũng làm tốt lúc hứng thú. Nhưng có giai đoạn burnout, tôi không muốn mở laptop, vẫn ép mình làm ít nhất 1 task nhỏ - không vì động lực, mà vì đó là lịch trình.
Chính những ngày đó mới tạo ra khoảng cách thật sự.
5. Chuẩn bị trước, tập trung khi làm:
22h tối hôm trước, tôi note lại 3 việc quan trọng nhất ngày mai. Khi bắt tay vào task, tôi tắt hết tab lung tung, để điện thoại xa tầm với. Chỉ vậy thôi, chất lượng công việc đã khác hẳn.
Không có phép màu nào biến người bình thường thành ưu tú sau một đêm. Anh senior năm xưa cũng từng run rẩy trước bug đầu tiên như tôi. Anh ấy chỉ kiên trì với những điều nhỏ đó lâu hơn thôi.
Nếu hôm nay bạn vẫn thấy mình "bình thường", đừng vội nản.
Có thể bạn chỉ đang ở giữa hành trình - và điều cần làm là tiếp tục bước, dù chậm, dù chưa ai thấy.