Xin chào ! Nếu đây là lần đầu tiên bạn đến với diễn đàn, xin vui lòng danh ra một phút bấm vào đây để đăng kí và tham gia thảo luận cùng VnPro.
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Miễn nhiễm với thị phi: Không phải vì vô cảm, mà vì bạn đã chọn ai xứng đáng được lắng nghe

    MIỄN NHIỄM VỚI THỊ PHI: KHÔNG PHẢI VÌ VÔ CẢM, MÀ VÌ BẠN ĐÃ CHỌN AI XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC LẮNG NGHE

    Có một giai đoạn trong công việc, tôi từng chứng kiến một bạn nhân viên rất giỏi xin nghỉ việc chỉ vì một câu nói bâng quơ trong giờ giải lao. Không phải sếp trách, không phải KPI không đạt, mà là vì "nghe nói người ta bàn tán sau lưng mình". Bạn ấy mất ngủ cả tuần, làm việc sai sót liên tục, rồi cuối cùng nộp đơn nghỉ trong khi công việc đang rất thuận lợi.

    Tôi hỏi: "Người nói câu đó, họ có hiểu hết những gì em đang cố gắng không?" Bạn ấy im lặng.

    Đó là lúc tôi nhận ra: điều làm mình kiệt sức không phải là lời thị phi, mà là việc mình tự nguyện trao cho một người không liên quan cái quyền định nghĩa giá trị của mình.

    Chúng ta lớn lên trong một môi trường mà việc "sống đẹp lòng người khác" gần như được dạy như một chuẩn mực đạo đức. Con ngoan là con không để ai phật lòng. Nhân viên tốt là nhân viên không để ai phàn nàn. Đồng nghiệp dễ mến là người luôn "dĩ hòa vi quý". Và rồi từ lúc nào, chúng ta quên mất một điều: không phải ai lên tiếng cũng có tư cách để phán xét mình.

    Người ngoài chỉ nhìn thấy một lát cắt. Một quyết định, một kết quả, một khoảnh khắc mình vấp ngã. Họ không có mặt lúc mình thức đêm sửa sai, không biết mình đã đánh đổi gì. Vậy mà vẫn đủ tự tin kết luận về cả con người mình.

    Miễn nhiễm với thị phi không phải là trở nên lạnh lùng, mặc kệ hết mọi lời góp ý. Chỉ là biết lọc lại một chút: người này có thực sự hiểu hoàn cảnh của mình không? Họ nói vì muốn mình tốt hơn, hay chỉ vì rảnh miệng? Nếu lời nói giúp mình nhìn ra điều chưa tốt, dù khó nghe, cứ đón nhận. Còn nếu chỉ là suy diễn của người chưa từng sống một ngày cuộc đời mình, thì đừng mang nó theo cả tuần.

    Nên thay vì cố làm hài lòng tất cả, hãy chọn kỹ ai xứng đáng có tiếng nói trong đời mình. Gia đình, vài người bạn thật, người từng thấy mình vấp ngã rồi đứng dậy, đó mới là những người đáng dừng lại để nghe. Còn lại, để nó trôi qua như cơn gió.

    Không ai sống thay mình ngày mai. Vậy sao phải để một câu nói của người ngoài cuộc quyết định tâm trạng cả ngày dài?

    Bạn có đang để quá nhiều người có quyền phán xét cuộc đời mình không?
    Attached Files
Working...
X