"Vì sao những người giỏi nhất luôn chọn đầu tư thay vì tiết kiệm"
Hồi mình đọc được câu chuyện này lần đầu, mình ngồi thừ ra mất mấy phút.
Năm 2005, bố của Messi nhắn Nike xin thêm vài bộ đồ thể thao cho gia đình. Nike im lặng, không trả lời. Adidas nhảy vào, ký hợp đồng gần 1 triệu USD/năm. Phần còn lại là lịch sử: 8 Quả Bóng Vàng, 1 World Cup, và một hợp đồng trọn đời mà Nike có nằm mơ cũng không lấy lại được.
Nike không mất Messi vì thiếu tiền. Họ mất vì xem nhẹ một yêu cầu nhỏ, tưởng "để mai tính" cũng không sao.
Mình kể lại chuyện này không phải để bàn về bóng đá. Mà vì nó làm mình nhớ lại chính hành trình học IT của mình - và một bài học mình phải trả giá đắt mới ngộ ra. 1)Ba năm đầu, mình KHÔNG học vì tiếc TIỀN:
Hồi mới vào nghề, mình cực kỳ tiết kiệm khi nói đến chuyện học. Thấy khóa học nào giá vài triệu là mình lượn qua, tự nhủ "lên YouTube học free được mà, cần gì tốn tiền". Sách hay thì mình tìm bản crack, bản lậu để đọc. Muốn học thêm một chứng chỉ thì mình chần chừ cả tháng trời vì tiếc cái phí thi.
Kết quả là gì? Mình học lan man, học không có hệ thống, kiến thức chắp vá. Đi phỏng vấn, mình trả lời được câu hỏi cơ bản nhưng cứ đào sâu một chút là hụt hơi. Có lần mình rớt một vị trí mình rất muốn, chỉ vì thiếu một mảnh kiến thức mà đáng lẽ một khóa học bài bản, có người hướng dẫn, sẽ giúp mình nắm chắc trong vài tuần thay vì tự mò mẫm cả năm không tới đâu.
Lúc đó mình mới nhận ra: mình không tiết kiệm được gì cả. Mình chỉ đang trả giá bằng thời gian, bằng cơ hội, bằng những vị trí lẽ ra đã là của mình. 2)Cái giá thật sự không nằm ở học PHÍ:
Sau lần đó, mình đổi cách nghĩ hoàn toàn. Mình bắt đầu xem mỗi đồng bỏ ra cho việc học - một khóa online, một cuốn sách bản quyền, một buổi mentor 1-1, thậm chí một tấm vé workshop cuối tuần - là một khoản đầu tư, không phải một khoản chi tiêu.
Nghe thì đơn giản, nhưng thay đổi tư duy này kéo theo rất nhiều thứ khác:
Câu chuyện Nike - Messi khiến mình nhớ mãi một điều: đôi khi cái giá đắt nhất không đến từ một quyết định lớn lao gì cả, mà từ việc xem nhẹ một điều tưởng như rất nhỏ - một tin nhắn không trả lời, một khóa học không đăng ký, một cuốn sách không mua vì tiếc vài trăm nghìn.
Trong nghề IT, kiến thức thay đổi từng ngày. Nếu cứ đắn đo mãi chuyện chi phí, mình sẽ luôn đi sau người khác một bước - không phải vì mình kém hơn, mà vì mình chần chừ lâu hơn.
Vậy nên nếu bạn đang cân nhắc một khóa học, một chứng chỉ, một cuốn sách, một buổi mentor - đừng chỉ nhìn vào con số phải trả.
Và giống như Messi đã chứng minh - đôi khi, thứ ta nhận lại từ một quyết định đầu tư đúng lúc, lớn hơn rất nhiều lần so với con số ta bỏ ra ban đầu.
Hồi mình đọc được câu chuyện này lần đầu, mình ngồi thừ ra mất mấy phút.
Năm 2005, bố của Messi nhắn Nike xin thêm vài bộ đồ thể thao cho gia đình. Nike im lặng, không trả lời. Adidas nhảy vào, ký hợp đồng gần 1 triệu USD/năm. Phần còn lại là lịch sử: 8 Quả Bóng Vàng, 1 World Cup, và một hợp đồng trọn đời mà Nike có nằm mơ cũng không lấy lại được.
Nike không mất Messi vì thiếu tiền. Họ mất vì xem nhẹ một yêu cầu nhỏ, tưởng "để mai tính" cũng không sao.
Mình kể lại chuyện này không phải để bàn về bóng đá. Mà vì nó làm mình nhớ lại chính hành trình học IT của mình - và một bài học mình phải trả giá đắt mới ngộ ra. 1)Ba năm đầu, mình KHÔNG học vì tiếc TIỀN:
Hồi mới vào nghề, mình cực kỳ tiết kiệm khi nói đến chuyện học. Thấy khóa học nào giá vài triệu là mình lượn qua, tự nhủ "lên YouTube học free được mà, cần gì tốn tiền". Sách hay thì mình tìm bản crack, bản lậu để đọc. Muốn học thêm một chứng chỉ thì mình chần chừ cả tháng trời vì tiếc cái phí thi.
Kết quả là gì? Mình học lan man, học không có hệ thống, kiến thức chắp vá. Đi phỏng vấn, mình trả lời được câu hỏi cơ bản nhưng cứ đào sâu một chút là hụt hơi. Có lần mình rớt một vị trí mình rất muốn, chỉ vì thiếu một mảnh kiến thức mà đáng lẽ một khóa học bài bản, có người hướng dẫn, sẽ giúp mình nắm chắc trong vài tuần thay vì tự mò mẫm cả năm không tới đâu.
Lúc đó mình mới nhận ra: mình không tiết kiệm được gì cả. Mình chỉ đang trả giá bằng thời gian, bằng cơ hội, bằng những vị trí lẽ ra đã là của mình. 2)Cái giá thật sự không nằm ở học PHÍ:
Sau lần đó, mình đổi cách nghĩ hoàn toàn. Mình bắt đầu xem mỗi đồng bỏ ra cho việc học - một khóa online, một cuốn sách bản quyền, một buổi mentor 1-1, thậm chí một tấm vé workshop cuối tuần - là một khoản đầu tư, không phải một khoản chi tiêu.
Nghe thì đơn giản, nhưng thay đổi tư duy này kéo theo rất nhiều thứ khác:
- Mình bắt đầu chọn học có mục tiêu rõ ràng, thay vì học tràn lan cho có.
- Mình chịu bỏ tiền cho những khóa có người review, có lộ trình, có bài tập thực hành - vì mình hiểu thời gian mình tiết kiệm được còn đáng giá hơn số tiền bỏ ra.
- Mình không còn so đo "khóa này 2 triệu, khóa kia 500k, học cái rẻ cho xong" - mà hỏi "cái nào giúp mình đi nhanh hơn, chắc hơn".
Câu chuyện Nike - Messi khiến mình nhớ mãi một điều: đôi khi cái giá đắt nhất không đến từ một quyết định lớn lao gì cả, mà từ việc xem nhẹ một điều tưởng như rất nhỏ - một tin nhắn không trả lời, một khóa học không đăng ký, một cuốn sách không mua vì tiếc vài trăm nghìn.
Trong nghề IT, kiến thức thay đổi từng ngày. Nếu cứ đắn đo mãi chuyện chi phí, mình sẽ luôn đi sau người khác một bước - không phải vì mình kém hơn, mà vì mình chần chừ lâu hơn.
Vậy nên nếu bạn đang cân nhắc một khóa học, một chứng chỉ, một cuốn sách, một buổi mentor - đừng chỉ nhìn vào con số phải trả.
Hãy tự hỏi: nó có giúp mình tiến gần hơn tới nơi mình muốn đến không? Nếu có, thì đó không phải là chi phí. Đó là đầu tư.
Và giống như Messi đã chứng minh - đôi khi, thứ ta nhận lại từ một quyết định đầu tư đúng lúc, lớn hơn rất nhiều lần so với con số ta bỏ ra ban đầu.